Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Góc tâm sự. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014

Nỗi khổ của người mẹ không thể chăm sóc con.

Có con với tôi là niềm hạnh phúc tột cùng. Nhưng sau khi sinh con niềm vui chưa dứt thì áp lực lại đè nặng lên vai tôi. Áp lực từ mẹ chồng đã đành, đằng này áp lực với tôi lại từ mẹ đẻ.

Tôi chủ trương nuôi và dạy con theo cách cho mình được nhàn hạ. Tôi không “sính ngoại” nhưng tôi chọn cách để con được tự lập từ nhỏ nhưng không hiểu sao khi tôi cố gắng rèn cho bé theo nề nếp thì bà lại đi ngược với điều đó nghĩa là muốn bé sống phụ thuộc vào người khác.

Chăm con theo ý mẹ chồng và mẹ ruột

Tôi sinh được một bé gái, cứ nghĩ ở gần mẹ đẻ để được bảo ban chăm sóc tốt hơn khi ở bên nhà chồng. Nào ngờ ngược lại, khi tôi rèn cho bé nếp ăn không xem ti vi, đến bữa là ngồi vào ghế ăn và ăn rất ngoan. Nhưng mẹ tôi thì ngược lại cứ lúc nào đi ngang thấy bé đòi bà là bà lại bảo để bà đút, rồi lôi ra ngoài cho nằm ăn nên lần nào cũng trớ, sau đó bà lại nói do tôi nấu dở nên bé nôn (vì tôi nấu không hề nêm gia vị cho bé, tôi được biết bé dưới 1 tuổi chưa cần thiết phải nêm gì). Mấy hôm nay bà lại bắt mở nhạc cho bé nghe mỗi khi ăn dù không có bà bé ăn rất ngoan cũng rất ít khi trớ. Chưa dừng lại ỏ đó bà lại bắt bé ăn đêm lúc 9, 10 giờ.

Khi dọn về nhà chồng thì tôi được tự do hơn nhưng khổ nỗi mẹ chồng tôi còn mắc trông cháu ngoại mà tôi còn phải đi làm không có ai trông cháu. Thế là mẹ con lại phải vác đồ về nhà ngoại ở nhờ.

Lần này bà chê bé còm hơn các bạn trong xóm nên lại bắt ăn nhiều đồ ăn, đến nỗi có hôm khó tiêu bụng bé cứ sôi ùng ục, bà lại bảo do tôi bỏ đồ ăn tủ lạnh, nhưng chỉ có nồi cháo là tôi bỏ tủ lạnh còn thức ăn thì nấu mỗi bữa vì cháo hầm lâu nhừ hơn. Chưa hết, đi làm cả ngày tôi chỉ mong có buổi tối được ở gần con, ngủ cùng con thì bà lại bắt vào ngủ với bà. Càng ngày tôi càng thưc sự chịu hết nổi. Ngẫm nghĩ mình còn ở nhờ nên nhiều lúc tôi ngại gây với bà. Nhưng tôi vẫn là mẹ nó chứ có phải là người đẻ thuê, đẻ mướn đâu. Phải chi tôi không trông nom thương yêu nó thì bà làm thế tôi không nói. Nhưng cả ngày tôi đi làm, thời gian ban ngày tôi ở nhà cũng phải lích kích chuẩn bị đồ ăn cho bé. Đêm về chỉ mong được ôm con, hôn con bà cũng giành mất. Từ ngày sinh con xong tôi cứ có cảm giác mình là người thừa. là osin trong nhà vậy.

Mà phải những điều này do mẹ chồng tôi làm tôi còn có thể nói được với chồng tôi. Còn đằng này lại là mẹ đẻ thực sự tôi không biết nên làm thế nào? Nói không khéo có khi bà lại giận, làm gì cũng không vừa mắt bà, lắm lúc tôi vừa hờn, vừa tủi, cứ muốn khóc rồi nói ra hết, đem ra làng xóm phân xử cho đúng lẽ phải. Ngẫm nghĩ ngày xưa mẹ cũng có con, đáng lẽ những điều tôi cảm thấy me phải biết chứ?

Mẹ Hải Yến

Thứ Sáu, 18 tháng 7, 2014

Tình cũ đến...Tình mới khổ đau.


Tôi nhận lời yêu anh khi biết chắc chắn rằng anh và người yêu cũ đã chia tay. Anh và chị ấy gắn bó với nhau suốt 4 năm đại học, khi ra trường lại mỗi người một ngả vì chị ấy xin được việc làm ở thành phố. Còn anh sau nhiều nỗ lực tìm việc ở nơi đô hội không thành đành chấp nhận về quê để làm việc cho một công ty tư nhân.

Tôi chưa gặp người yêu của anh ngoài đời nhưng một lần tình cờ tôi thấy ảnh của chị ấy chụp chung cùng anh trên bãi biển, chị khá đẹp và ăn mặc rất sành điệu.


Anh ngỏ lời yêu tôi khi tôi 19 tuổi, anh hơn tôi 5 tuổi. Tôi chỉ là cô gái quê, học hết lớp 9 phải nghỉ ngang ở nhà giúp bố mẹ việc ruộng vườn, để kiếm thêm tiền cho hai đứa em sau tôi tiếp tục đến trường.

Yêu nhau hơn một năm thì tôi về làm vợ anh, bố mẹ anh cùng quê, lại thuần nông, tính tình cởi mở, công việc đồng áng cũng quen thuộc nên tôi không gặp trở ngại gì.

Vợ chồng trẻ, đầm ấm, hạnh phúc, hàng ngày anh đi xe máy lên thị trấn làm việc, nghỉ trưa tại công ty, chiều trở về nhà cùng tôi và bố mẹ.

Một năm sau ngày cưới, tôi sinh con gái đầu lòng. Ông bà nội và chồng tôi lo con đầu, cháu sớm nên dồn hết tình yêu thương cho bé. Tôi thấy yên lòng vì tuy ở quê, nhưng cả nhà chồng tôi đều không đặt nặng vấn đề con trai, con gái, cháu đích tôn nối dõi như một số gia đình khác.

Đi làm thì thôi, chứ ở nhà chồng tôi suốt buổi quanh quẩn bên con gái, anh cũng xắn tay giúp tôi việc nhà để tôi có thêm thời gian nghỉ ngơi. Khi con gái cứng cáp, tôi cai sữa và gửi bà nội trông cháu để tiếp tục việc đồng áng.

Mọi việc cứ thế bình yên trôi qua cho đến hôm sinh nhật con gái tôi tròn 3 tuổi. Khi cả nhà đang ăn uống vui vẻ thì chồng tôi có điện thoại, anh cầm điện thoại ra ngoài hè nghe và không biết nội dung cuộc điện thoại ấy thế nào nhưng khi trở vào nhà, chồng tôi tư lự, ít nói hẳn.

Tôi không hỏi nhưng đến tối, khi vợ chồng nằm bên nhau, anh kể cho tôi nghe chị người yêu cũ của anh vừa điện thoại, kể chuyện chị ấy mới ly hôn chồng dù vừa cưới chưa đầy 2 năm và cũng chưa kịp có con.

Hiện chị ở một mình một ngôi nhà trong thành phố, lại làm việc ở một công ty nước ngoài nên cuộc sống kinh tế khá dư giả, đủ đầy.

Tôi nghe chuyện xong cũng bỏ đấy, chứ chẳng quan tâm lắm đến chuyện người yêu cũ của chồng mình. Thế nhưng sau đó, thái độ của chồng tôi rất lạ, anh vắng nhà liên tục, nhiều hôm Thứ 7, Chủ Nhật anh cũng kiếm cớ để ra khỏi nhà.

Khi thì anh bảo phải đi khảo sát hiện trường 5, 7 ngày, lúc lại bảo phải cùng sếp đi ký hợp đồng cho công ty ở tận thành phố.

Tôi quê mùa lam lũ, ngày chúi nhủi việc đồng áng, tối về nhà lại cơm nước, con cái nên chồng bảo sao nghe vậy chứ có thời gian đâu mà tìm hiểu, mà phân tích, theo dõi.

Tình trạng chồng vắng nhà liên miên và thưa thớt chuyện gối chăn kéo dài đến gần cả năm. Chỉ nhật tuần trước mẹ con tôi đang ăn cơm cùng ông bà nội thì bất chợt anh về. Tưởng anh ăn cơm cùng cả nhà nên tôi đứng dậy đi lấy thêm bát đũa. Không ngờ anh khoát tay nói không ăn và đưa cho tôi tờ đơn ly hôn anh đã viết và ký sẵn từ khi nào chẳng rõ.

Cả bố mẹ chồng và tôi đều ngỡ ngàng rồi nghẹn đắng khi chính anh nói ra sự thật việc vắng nhà lâu nay của anh. Anh thường xuyên đến ở cùng người yêu cũ và hiện chị đã mang bầu với anh được 5 tháng. Anh cũng nói đã xin được việc trên thành phố và sẽ chuyển đến ở với “vợ mới”.

Không còn gì để níu kéo, tôi lẳng lặng cầm tờ đơn và đặt bút ký. Liệu tôi có phải người nhu nhược hay nhân từ quá không?

Theo Nguoiduatin

Thứ Tư, 16 tháng 7, 2014

Nếu có thể ! Hãy buông tay nhau...


Đường cùng hay ngõ cụt, vốn không phải hiện ra chỉ vì những chuyện tình đổ vỡ. Chúng ta càng không thể rơi vào địa ngục chỉ vì một bóng hình quay đi. Vẫn biết là lòng vẫn yêu nên mới đau, mới nuối tiếc. Nhưng chỉ một mình chúng ta nuối tiếc thì sự hối tiếc ấy hóa thành bất hạnh mất rồi.

Tuyệt đối đừng khóc lóc chạy theo, cho dù có đau lòng muốn chết, cho dù có còn yêu thương đến mấy. Bởi vì những kẻ phản bội, những người đã dứt áo quay đi, lời hứa hẹn khi xưa bỗng chốc hóa thành hư ảnh, hà tất phải biến mình thành kẻ đáng thương nhất thế giới như thế?

Khi cảm xúc đã đổi khác, trái tim cũng tự động quay lưng, người đã từ bỏ ta để đuổi theo một hình bóng khác. Đối diện với một sự vứt bỏ nhẫn tâm như thế, chúng ta đã chẳng còn gì để đánh mất nữa rồi, sự tự tôn cuối cùng vẫn phải giữ lại đúng không?

Đừng níu kéo, bởi vì bạn càng níu kéo, đối phương càng tìm cách vũng vẫy hoặc ruồng bỏ, cho đến khi sự thiếu kiên nhẫn biến thành sự tàn nhẫn. Cho đến khi vết thương trong lòng bạn sâu lại càng sâu.
Đừng níu kéo những người chia tay với mình

Cảm thấy tuyệt vọng thì hãy khóc thật to, trút hết oan ức và tủi hờn ra để khóc, trút hết sự căm giận ra mà khóc. Để rồi khi nước mắt cạn có thể giấu nỗi đau vào trong tim, bình thản đối diện với bóng lưng đã quay đi mà tiếp tục sống tốt. Để rồi không chạy theo hay níu kéo van xin kẻ phản bội, để rồi không sai lầm mà biến mình thành người ngốc nghếch.

Người đi rồi thì sao? Chỉ để lại cho chúng ta những vết thương. Kỷ niệm xưa cũ dù có đẹp đến mấy, có như phim điện ảnh hay tiểu thuyết diễm tình thì cũng hãy coi nó như quá khứ đã qua. Đóng lại một trang là đóng lại dấu ấn một lúc nào đó cũng sẽ nhạt nhòa. Thời gian sẽ giúp ta trưởng thành, không thể hoàn toàn quên lãng những chuyện đau lòng và bỏ đi những vết thương, nhưng sẽ là nhớ về chúng mà không còn cảm thấy xót xa hay tiếc nuối nữa.

Chuyến tàu tuổi trẻ, rồi sẽ phải trải qua hết, gặp gỡ hết những người sẽ phải gặp trong đời. Có ai đó chỉ là người qua đường, có ai đó là người khắc cốt ghi tâm, có ai đó là người mà ở bên người ấy chúng ta thấy hạnh phúc, cũng có ai đó đến và để lại những vết thương.

Thế nên, đừng níu kéo một khi ai đó đã quyết tâm từ bỏ chúng ta. Cũng đừng tiêu tốn quá nhiều thời gian và nước mắt chỉ để tự hành hạ bản thân qua những lần dày vò trái tim vì nhung nhớ.

Chỉ cần tự thuyết phục thành công bản thân rằng, không nên phung phí tuổi trẻ lên những người không xứng đáng. Những người mà hôm nay có thể phản bội chúng ta chỉ để chạy theo một người khác, hoàn toàn chẳng thể đem lại hạnh phúc vẹn tròn cho bất cứ đối tượng nào mà người ấy yêu.

Buông tay đi, sẽ có người khác chờ. Một lần đau thương trôi qua, sẽ hiện ra một bậc thang để leo lên hạnh phúc. Dũng cảm để mặc người quay bước, chỉ cần giữ lấy bản thân để vượt qua đầm lầy thương tổn.

Để rồi sau này nếu có ai hỏi: Phải làm gì nếu người mình yêu trở thành kẻ phản bội, chạy theo người khác, có thể trả lời một cách rành mạch. Hãy buông tay đi thôi!
ST

Tháng 8, Người ta nhớ về nhau điều gì?

Yêu thì dễ…..

Giữ thì khó…. Chia tay thì đơn giản…..

Cái không làm được là
QUÊN…..…
Nhớ 1 lời nói tạm biệt, Nhớ 1 nụ hôn... nhớ cả mùa chia ly bắt đầu

Chúng ta hoang mang chứ không hẳn là buồn, chúng ta sợ hãi chứ không hẳn là nuối tiếc, chúng ta bắt đầu thấy nhớ những điều đã cũ, hoang hoải chạm tay vào những thứ đã từng quá đỗi quen thuộc.

Em lật tờ lịch bàn, thoảng thốt nhận ra tháng 8 đã đặt chân tới, khi một nửa thời gian của năm đã trôi qua mà chẳng ai nhận thức được, còn em thì chùng chình trong nỗi nhớ chẳng thể gọi được tên.

Tháng 8, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? Nhớ vì mới hôm qua nói tạm biệt, hôm nay đã chẳng còn gặp lại nhau nữa. Mỗi người đều có một hướng đi riêng và mải miết chạy để hoàn thành chẳng đua của mình, thoắt cái tháng 8 về, ngồi lặng yên chốc lát mới thấy sao mà nhớ nhung đến thế. Gọi một tiếng “bạn” thôi mà sao khóe mắt cay cay, gọi một cái tên cũng thấy sao mà bắt đầu xa xôi đến thế.


Tháng 8, người ta nhớ nhau vì điều gì hả anh? Nhớ vì những dòng thư chia ly bắt đầu được chuyền tay nhau mang đi mãi, nhớ vì những trang lưu bút đã ráo mực rồi nhưng vẫn còn thơm mùi kỷ niệm, chạm tay vào cuốn sách mới thấy sao vẫn còn ấm, để rồi lại một mùa phải lớn lên.

Người ta vẫn nói, đến sinh nhật thì mới là thêm một tuổi. Có nghĩa là sinh nhật mang ý nghĩa đo chiều dài sự trưởng thành. Nhưng em thấy tháng 8 mới là bản lề của mỗi người trong quá trình lớn lên, qua một tháng 8 đi qua, chúng ta đã tạm biệt một lớp học, thậm chí một cấp học. Những bạn học sinh cuối cấp phổ thông bắt đầu phải đối diện với ngưỡng cửa đại học, còn các bạn sinh viên năm cuối phải đối diện với cả một chặng đường đời dài thật dài.

Chúng ta hoang mang chứ không hẳn là buồn, chúng ta sợ hãi chứ không hẳn là nuối tiếc, chúng ta bắt đầu thấy nhớ những điều đã cũ, hoang hoải chạm tay vào những thứ đã từng quá đối quen thuộc.

Tháng 8, chẳng vì điều gì mà người ta bắt đầu ôn lại quá khứ. Trong cái nắng đến rát mặt mỗi trưa hè lại nhớ đến những tháng ngày miệt mài trong lò luyện thi đại học, nhớ về những tháng ngày chia tay trường lớp, nhớ về từng gương mặt tưởng chừng như đã quên mà gợi lại vẫn còn rõ mồn một trong tâm trí, nhớ về những phút chia ly mà nước mắt rơi.

Tháng 8, chẳng hiểu vì sao mà ai cũng thấy bịn rịn với kỷ niệm, để rồi tha thiết ước ao được quay trở lại những tháng ngày ưu tư, vô lo, vô nghĩ.

Và tháng 8 về, em cũng nhớ cả anh nữa, cả những người đã từng bước vào rồi lại ra đi khỏi cuộc đời em, nhớ về cả những ký ức đau thương, những lần hờn giận mà để lỡ mất nhau.

Dẫu sao thì quá khứ ra đi cũng mang theo tuổi trẻ của chúng ta đi mất, để rồi thi thoảng hoài niệm một chút khi tháng 8 chạm đến tay, đưa lên lau những giọt nước mắt vô thức chảy, chỉ cảm thấy sao mà hoang hoải rơi ra toàn nỗi nhớ.

Thế nào là 1 cô gái đẹp

Người xấu hơn bạn trên thế gian này có rất nhiều.
Người tốt và đẹp hơn bạn trên thế gian này lại càng ko thiếu.
Nhưng người giống như bạn thì cả vũ trụ này hoàn toàn ko có.

1. Chửi thề

Thản nhiên nghe con trai nói bậy, nhưng lại mắt tròn mắt dẹt khi một đứa con gái lỡ mồm hoặc đôi khi là cố ý “văng” ra những từ tương tự. Rồi là “vô học”, là “không có giáo dục”, là “mất tư cách”. Chả nhẽ đứa nào nói bậy, chửi thề cũng là “lũ mất dạy” ư?

Khi không có một từ ngữ nào để biểu đạt nữa, thì chửi thề cũng là một cách hay để giải tỏa tâm trạng đấy. Đừng quên rằng, nhu cầu thể hiện suy nghĩ, cảm xúc của cả trai và gái là như nhau. Con gái thi thoảng “chửi thề” công bằng mà nghĩ thì cũng chả sao. Miễn là đúng môi trường và đúng đối tượng, không phản cảm, không tục tĩu, lố lăng.

Ở đâu ra cái kiểu vô học thì mới nói bậy, con gái ngoan hiền nhất định không được như thế? Khối người ăn học đàng hoàng tử tế, giáo dục đầy đủ cũng phải chửi thề đấy thôi!


2. Uống rượu, bia

“Con gái uống rượu, bia là đồ hư hỏng!”

Thứ nhất, rượu làm ra chỉ dành cho mỗi con trai đấy à?

Thứ hai, gái ngoan là phải không bao giờ động đến rượu bia, thế không lẽ cứ biết rượu bia là gái hư cả chắc?

Thứ ba, rượu bia còn là thú vui khi tụ tập bạn bè, nhiều lúc tiệc tùng còn là thứ để giữ phép lịch sự. Con gái không biết chút ít về bia rượu chưa chắc đã hay đâu!

Không say xỉn, làm càn; uống vào không làm gì lố lăng, kệch cỡm. Ý thức được cầm ly lên để làm gì, ở đâu và với ai. Không thành sâu rượu cũng không thành bợm nhậu. Thì cớ gì con gái không được uống rượu, bia?

3. Overnight

“Chỉ có những đứa con gái không ra gì mới đi chơi qua đêm” – cái tư tưởng cũ kĩ này vẫn sống sót được đến bây giờ sao?

Nhiều người vẫn nghĩ con gái phải như Lọ Lem, trước 12h đêm là phải ở nhà. Đi qua đêm, dù là với ai, hay làm gì thì dĩ nhiên cũng thuộc hàng hư hỏng cả. Một, hai giờ sáng mới về là cũng không thể chấp nhận được rồi. Nhưng đừng đánh đồng thế chứ. Thực ra, nhiều cô đi qua đêm thuộc dạng… “hư” thật, nhưng có phải ai cũng thế đâu?

Còn trẻ, cứ vài lần được cho mình sống phóng khoáng một tí. Phượt đêm, đi chơi về khuya, lang thang phố phường khi người ta đã ngủ… chẳng thể là một điều gì xấu xa. Lắm lúc nó còn là trải nghiệm. Con trai đi được, còn con gái ở nhà. Có phải số phận phụ nữ cứ bị gắn với cái xó nhà từ đây mà ra đúng không?

4. Làm người chủ động

Thật buồn cười khi người ta cứ nghĩ con gái phải ngồi yên chờ tình yêuđến tìm. Nhiều người may mắn được tìm, nhưng có những người mốc mặt ra cũng có ma nào thèm ngó cho đâu?

Hạnh phúc không có chân, nên muốn thì phải tự đứng lên mà đi kiếm! Con gái chủ động trong mối quan hệ thì có gì sai hay chăng?

Hơn nữa, ai bảo quyền lựa chọn nằm trong tay các chàng trai? Con gái cũng có quyền chủ động với hạnh phúc của chính bản thân mình chứ. Tại sao “chỉ những đứa không có tự trọng” mới làm thế? Bộ ngồi không chờ người ta rước, làm người bị chọn là cao giá lắm à?

Thế mới nói, suy cho cùng con gái khổ sở cũng chỉ vì người đời quá khắt khe. Tuyên ngôn bình đẳng, xã hội tân thời nhưng nhìn mặt bắt hình dong kiểu này thì bao giờ mới khá!

Anh ấy đang ngủ trên giường em...!


Tình yêu không hoàn hảo là tình yêu không có sự ghen tuông giận dỗi
Vì nếu có điều đó sẽ khiến chúng ta hiểu nhau và yêu nhau hơn.

Xuống phòng khách cũng không thấy anh nên liền gõ cửa phòng em chồng để hỏi. Nào ngờ, em chồng giọng ngái ngủ nói vọng ra bảo: “Chồng chị đang ngủ cùng với em. Chị về phòng ngủ tiếp đi chị”.

Chưa bao giờ tôi lại nghĩ bản thân rơi vào chuyện oái oăm và lạ lùng như hiện nay. Thực sự, mới cưới chồng được 4 tháng mà tôi thấy cuộc sống của tôi như bị một người thứ 3 xen vào. Và người thứ 3 này, chẳng phải cô nhân tình nào bí mật của chồng cả mà chính là em chồng tôi. Nhưng với chồng tôi, anh còn coi em gái anh có phần hơn cả vợ và nhân tình của mình ấy chứ. Nhiều phen, tôi đã muốn phát rồ vì chồng.


Vợ chồng tôi cũng yêu nhau tận 2 năm mới cưới. Trong 2 năm ấy, tôi cũng nhiều lần đến nhà riêng của anh. Nói là nhà nhưng gia đình anh không trọn vẹn và đông vui như nhiều gia đình bình thường khác. Trong căn hộ khá đầy đủ tiện nghi này, nhà anh rất neo người. Giờ, chỉ có anh và cô em gái của anh sống trong căn nhà đó. Bởi bố mẹ anh đã qua đời trong một tai nạn ô tô cách đây gần chục năm. Từ đó đến nay, một tay anh nuôi nấng và chăm lo cho em gái hết lòng.

Anh năm nay 34 tuổi (hơn tôi 5 tuổi). Còn em gái anh năm nay cũng đã 23 tuổi rồi. Em có công việc ổn định, hình thức xinh xắn và tính cách cũng rất dễ mến. Em vừa mới chia tay người yêu khoảng nửa năm nay.

Ngày chưa kết hôn, mỗi khi đến nhà anh chơi, tôi vẫn thấy anh và em gái ngủ chung một giường ở mức độ thường xuyên. Tôi ngạc nhiên lắm và đã hỏi anh về điều này.

Anh bảo rằng, trước kia khi bố mẹ còn sống, 2 anh em anh vẫn ngủ riêng mỗi người 1 phòng. Song từ khi bố mẹ mất, em gái anh tính mềm yếu nên mỗi tối đi ngủ hay sợ sệt và nhiều lúc mơ ngủ nên anh không yên tâm để em ngủ riêng. Anh vẫn thường ôm gối sang phòng em gái ngủ cùng suốt bao lâu nay nên đã quen như vậy. Thấy anh nói thế, tôi cũng nghĩ chuyện anh em ôm nhau ngủ là bình thường, chẳng có gì đen tối hay mờ ám cả vì lâu nay anh em anh đã sống như vậy.

Thậm chí có những hôm tôi sang nhà anh, anh cứ nằng nặc bảo tôi ngủ lại nhà. Những lúc ấy, 2 anh em anh vẫn ngủ chung bình thường dù có cả tôi ngủ hoặc không. Nếu có thêm tôi, anh vẫn cứ ôm em gái ngủ. Nói chung, dù em gái anh có lớn thì trong mắt anh, em ấy vẫn bé bỏng. Tôi khi ấy chẳng những không để bụng chuyện này mà còn rất vui vì anh quan tâm đến em gái như vậy.

Song khi chính thức lấy anh rồi, mọi chuyện lại không như tôi nghĩ. Ngay đêm tân hôn, vợ chồng vừa “chiến đấu được 1 hiệp”, chồng đã kêu buồn ngủ. Tôi cũng lăn ra ngủ được một giấc trong vòng tay chồng nhưng khi tỉnh dậy, tôi giật mình không thấy chồng đâu. Tôi hoảng hốt xuống phòng khách cũng không thấy anh nên liền gõ cửa phòng em chồng để hỏi. Nào ngờ, em chồng giọng ngái ngủ nói vọng ra bảo: “Chồng chị đang ngủ cùng với em. Chị về phòng ngủ tiếp đi chị. Có việc gì, sáng mai em gọi anh dậy sớm qua phòng báo cáo chị”.

Cứ thế, mới hơn 4 tháng cưới chồng nhưng số lần vợ chồng tôi ngủ cùng nhau từ tối đến sáng chỉ đếm trên đầu ngón tay là hết. Bởi vì, rất thường xuyên, cứ tối đến dù ngày trời nóng hay trời mưa, khi thực hiện xong nhiệm vụ gần gũi với vợ, chồng tôi lại thường xuyên ôm chăn gối lên tầng 3 để ngủ cùng em gái. Nhiều lần, thấy chồng như vậy, tôi rất khó chịu và buồn ra mặt.

Tôi đã nổi cáu với anh và bảo cứ để cho cô em gái 23 tuổi xinh đẹp của anh ngủ một mình. Hoặc nếu nó sợ thì bảo nó cứ gọi bạn gái thân về ngủ cùng hay giục nó nhanh yêu ai khác đi. Nhưng anh bảo tôi vừa cưới về đã lộ tính ích kỷ.

Tôi cũng đã nói rõ với chồng rằng, không phải tôi đang ghen tuông vớ vẩn hay ích kỷ như anh nghĩ. Mà vì trước đây, em gái nhà anh còn bé thì không sao vì đó là anh em ruột thịt. Nhưng giờ anh cũng có vợ, nó cũng đã lớn sắp lấy chồng rồi, ai lại cứ tối đến bỏ vợ một mình trong phòng để lên ôm em gái ngủ thì nhìn sao được.

Thậm chí, tôi cũng nói thẳng với anh, ngủ như vậy với em gái, nhiều lúc sẽ không tránh khỏi những va chạm cơ thể. Rồi có khi không khéo có ngày gây tai họa khôn lường. Tôi vừa nói đến đây, anh định giáng cho tôi cái tát lật mặt vì dám “có ý nghĩ đen tối”. Cũng may có em gái anh vào can ngăn kịp thời.

Rồi em chồng cũng khóc và thanh minh với chị dâu rằng, chuyện anh em nó ôm nhau ngủ bao năm nay vẫn thế và không hề có ý nghĩ gì đen tối hay mờ ám gì từ hành động này cả. Với em việc ngủ như vậy nó quen thuộc rồi. Và dù anh nó đã lấy vợ nhưng trong mắt nó anh nó vẫn như ngày trước. Do đó, nó bảo tôi đừng để bụng chuyện đó mà không vui hay ghen với nó và anh trai nó.


Không biết có ai trong tình cảnh lấy chồng rồi mà chồng và em gái thường xuyên ngủ chung một giường không? Còn tôi mang tiếng là vợ anh mà tối đến vẫn hay phải một mình vò võ trong phòng? 1 tuần có 7 tối thì đến 4 tối chồng tôi cứ quần đùi áo cộc chạy sang phòng ngủ cùng em gái thì ai chịu được. Chưa kể, chồng tôi cứ dẫn vợ đi mua được bộ đồ lót nào thì cũng luôn nhớ mua cho em chồng một bộ y hệt như thế. Tôi thật sự khó chịu quá!

Tôi có nên nhún nhường mãi chuyện này nữa không? Sắp tới tôi lại có kế hoạch bầu bí. Kiểu này có khi sinh con ra, 2 mẹ con tôi vẫn phải ôm nhau ngủ còn chồng vẫn bất thình lình “biến mất” trong đêm cũng nên? Tôi phải làm thế nào bây giờ trong khi biết rõ với em chồng, chồng tôi là người rất quan trọng với nó và ngược lại. Nhưng chồng cũng rất quan trọng với tôi - một người vợ của anh nữa chứ?

Em đã biết mọi chuyện. Cuối cùng anh cũng đã trở về


Liệu đến bao giờ, trái tim mình có thể lại yêu một ai đó, nhiều như ta đã từng yêu.
Liệu có khi nào, ta sẽ lại tin một ai đó, nhiều như ta đã từng tin?…

Hai tách cà phê vẫn ở nguyên đó, lắng nghe giai điệu của bản nhạc Memory. Trong cái quán cà phê nhỏ bé khuất sâu trong ngõ này, chìm đắm trong tiếng nhac, không gian xung quanh dường như lắng đọng đến nghẹt thở.

“Anh hãy đi và thực hiện ước mơ của mình”. Cuối cùng Nhiên lên tiếng phá tan bầu không khí tịch mịch và càng lúc càng nặng nề giữa cô và Tuấn.

Cô thấy mình không thể ích kỷ và nhẫn tâm chen ngang vào con đường tương lai của anh, hủy hoại những hoài bão và giấc mơ anh ấp ủ từ lâu. Cô không đủ can đảm để bảo anh đừng đi như anh nói.

Em đã biết mọi chuyện. Cuối cùng anh cũng đã trở về
Em đã biết mọi chuyện. Cuối cùng anh cũng đã trở về

“Anh sẽ đi 3 năm phải không. Em sẽ chờ anh”. Nhiên nói quả quyết dù trong lòng tâm trạng vẫn rối bời. Cô rất muốn đưa tay ra níu giữ anh lại nhưng cô đã không thể.

“Anh nhất định sẽ quay về”

Tuấn nói và vòng tay ôm lấy Nhiên thật chặt, cái ôm cuối cùng trước khi anh bước vào cửa sân bay. Câu nói và cái ôm ấm áp đó đã luôn ở bên Nhiên trong quãng thời gian xa anh. Hình bóng anh trong chiếc áo phông xanh cô tặng và quần jeans khuất xa dần trong dòng người ngày hôm ấy
***
Ngày mai Tuấn sẽ về, cả ngày hôm nay Nhiên cứ như người ở trên mây. Vậy là mai cô sẽ gặp lại anh, người con trai cô khắc khoải chờ đợi suốt 3 năm qua. Chiều hôm đó Nhiên lên mạng, hòm thư có một thư đến. Là thư của anh. Cô vội nhấn chuột và mở thư. Một bức thư đơn giản với chỉ vẻn vẹn một dòng duy nhất: “Anh sẽ không trở về. Em đừng chờ anh nữa”. Cô hoảng hốt. Cô không thể tin anh sẽ gửi cho cô bức thư này. Nhưng hòm thư mang tên anh, tin nhắn là của anh. Thế rồi, nước mắt cứ trào ra. Nhiên hoang mang và không thể tin vào những gì cô thấy. Cô không thể tin chuyện này. Mai là cô có thể gặp anh rồi. Ngoài trời cơn mưa rào đổ xuống như trút nước đánh nghiêng ngả cây đa già trước nhà, những cành cây ở trên ngọn không ngừng chao đảo theo từng đợt gió. Chỉ có ngọn đèn đường đằng xa tỏa ánh sáng vàng bao trùm lên không gian xung quanh nó là vẫn đứng vững trong gió bão, không hề thay đổi.
***

Nhiên với tay lấy chiếc điện thoại và bấm số của anh. Từng đợt chuông reo không lời đáp khiến trái tim cô đau nhói. Những dòng tin nhắn cô gửi cho anh cũng không một hồi đáp. Bao nhiêu chờ đợi, hy vọng và niềm tin bỗng chốc sụp đổ.
***

“Nhiên, mày hãy quên hắn đi, lấy lại cuộc sống của mình và tìm người khác xứng đáng hơn”

My nói và thấy hết sức bực mình với đứa bạn cứ suốt ngày ủ rũ như thế.

“Có lẽ, tao nên làm thế, phải không”. Giọng Nhiên mang một chút gì đó hững hờ và bất cần, ánh mắt cô như vô hồn.

Không một dòng tin nhắn, không một cuộc điện thoại, không gì cả. Sợi dây liên kết giữa anh và cô đang ở đâu. Anh đã hoàn toàn ra đi và biến mất khỏi cuộc đời cô, nhẹ nhàng và lặng lẽ.
***

Không có anh ở bên, Nhiên quay về với thói quen cũ trước khi quen anh: lên phòng chat và kết bạn. Cô nhớ anh và cô cũng đã quen nhau như thế. Đối với cô, nói chuyện, tâm sự với những người lạ mà không nhìn thấy mặt bao giờ cũng dễ dàng và thoải mái hơn vì họ không biết gì về cô cả. Nhiên quen được một người có nick là “rainbow”. Cô thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh ta và những câu chuyện giữa hai người ngày một thân mật hơn.

“Em đã từng yêu một người nhưng anh ấy đã chia tay em mà không nói lý do”

“Em có còn yêu cậu ấy không?” Rainbow viết

“Em tin là như thế”

“Anh cũng yêu một cô gái và đã chia tay với cô ấy. Đó là một người con gái rất hiền dịu và tuyệt vời. Anh biết một ngày nào đó căn bệnh này sẽ đưa anh đi xa và anh không thể để cô ấy chứng kiến điều này”

“Anh vẫn còn yêu chị ấy?”

“Anh mãi mãi yêu cô ấy”
***

Không hiểu sao càng ngày Nhiên càng thấy cách nói chuyện của “rainbow” rất giống Tuấn, ngọt ngào và đầy quan tâm. Phải chăng vì thế mà ngay từ đầu cô đã có cảm giác thân thiết với anh chăng.
***

Nhiên không còn chỉ muốn là em gái của “rainbow”. Hình như cô đã bắt đầu có tình cảm với anh ấy. Cô háo hức muốn nói chuyện với người đó mỗi lần online, muốn kể cho người đó nghe mọi chuyện và thấy lo lắng khi một ngày không thấy nick người đó sáng.

“Hôm qua anh bận lắm à. Em đã chờ anh online mà mãi không thấy”

“Ừ, anh phải lo nhiều việc. Tuần sau anh sẽ về nước”

“Thật sao?” Nhiên không giấu nổi niềm vui mừng. Vậy là cô sẽ được gặp anh, nhất định thế.

“Chúng ta gặp nhau nhé” Cô viết dòng chữ đó và nhấn nút gửi. Cô hồi hộp chờ đợi câu trả lời của anh. Từng giây trôi qua như muốn thử thách trái tim cô.

“Em sẽ đến sân bay đón anh”. Nhiên vội viết trước khi nhận được câu trả lời.
***

Hôm đó, Nhiên mua một bó hoa thật to, mặc một chiếc váy màu đỏ thật đẹp. Cô hồi hộp đến nỗi có thể nghe thấy từng nhịp đập của con tim bất chấp những ồn ã xung quanh. Kia rồi, một người con trai mặc quần jeans và chiếc áo phông xanh đang bước ra khỏi cửa sân bay. Dòng người tấp nập xung quanh dường như không còn tồn tại, thời gian như ngừng lại, con tim cô như nín thở đợi chờ và khi thấy anh, đúng là anh, nó vỡ òa trong niềm hạnh phúc. Ánh mắt Nhiên chứa đựng biết bao cảm xúc, niềm hân hoan, vui mừng, thổn thức và cả một chút gì đó bình yên. Cô chạy đến ôm lấy anh trong khi anh vẫn chưa hết ngỡ ngàng:

“Em đã biết mọi chuyện. Cuối cùng anh cũng đã trở về”

Cô ôm anh thật chặt, giọt nước mắt rơi trên những nụ cười.

(Sưu tầm)

Em con có bầu... Bố xin lỗi, đó là… con của bố!

Truyện đời đôi khi thật lắm trái ngang...

Tôi sinh ra và lớn lên trong gia đình có 4 chị em gái. Mẹ mất sớm, là chị cả, tôi phải cùng cha chăm lo cho các em từ khi còn nhỏ. Vì ở miền quê nghèo này, không có việc gì làm để có thể kiếm tiền ngoài mò cua bắt ốc, nên năm 16 tuổi tôi đã vào Nam kiếm việc làm.

Khi tôi đi, em lớn nhất mới 14, hai em còn lại thì lên 10 tuổi và 6 tuổi. Nhìn những giọt nước mắt của cha và của các em gái, tôi đau lòng lắm và thầm hứa sẽ cố gắng hết sức mình để đỡ đần người thân nhiều hơn.


Tôi đã kiếm được việc làm sau 10 ngày vào Nam, tôi làm công nhân trong xưởng may. Hàng tháng số tiền tôi kiếm được, trừ tiền ăn và ở thì tôi gửi về cho bố và các em hết. Tuy nhiên, nhà có đông người nên số tiền tôi và bố kiếm được cũng chẳng thấm vào đâu, gia đình phải chi tiêu rất tằn tiện.

Ngày đó, tôi ít gọi điện về lắm, vì gia đình không có điện thoại, để nghe máy bố tôi phải đi lên bưu điện, mà ban ngày tôi phải đi làm, tối thì bưu điện người ta đóng cửa. Tôi chủ yếu liên lạc bằng thư với đứa em gái lớn.

Thời gian thấm thoát trôi đi, suốt 3 năm tôi không về nhà, vì đi lại cũng tốn kém, tôi muốn dành khoản tiền đó để gửi về cho bố và các em.

Tới năm thứ 4, phần vì nhớ nhà, phần vì khoảng giữa năm đó, người bác ruột có gọi điện cho tôi hỏi thăm sao không về, bác còn nói "về mang em đi theo với, chứ ở nhà cũng khổ". Nghe vậy mà tôi nóng ruột. Tôi có hỏi thêm nhưng bác không nói gì. Bác rất ít khi gọi điện cho tôi, vậy mà gọi lại nói những câu khó hiểu như vậy, nên tôi cũng lo lắm.


Từ xa xa, thấy các chị, các bác trong xóm, tôi đã chào đon đả, nhưng mọi người lại nhìn tôi với ánh mắt ngại ngùng, có phần thương cảm...Tôi tự hỏi, không lẽ gia đình tôi có chuyện gì? Bao câu hỏi, bao nỗi phân vân diễn ra trong đầu, bước chân tôi như nhanh hơn.

Và rồi, ngôi nhà thân thương của tôi cũng đã hiện ra. Dáng cha đang lom khom trong bếp, tôi lên tiếng chào: "Con đã về"! Ông ngước lên, nhìn tôi như ngỡ ngàng, không vui mừng như tôi nghĩ mà có phần bối rối, ngại ngùng.

Nghe tiếng tôi, 2 đứa em út cũng chạy ra ôm hôn và nói cười ríu rít. Tôi cũng như nghẹn thở với niềm vui xum họp. “Thế Lan (tên đứa em gái sau tôi) đâu?” – tôi hỏi. Bỗng dưng nét mặt của 2 đứa em tôi thay đổi hẳn, không còn cười nữa.

Từ phía vườn sau, Lan cũng cất tiếng hỏi: "Nhà có khách à?". Tôi chưa kịp chạy lại ôm em thì chợt nhận ra bụng em tôi như người mang bầu 4-5 tháng.


Tôi không dám hỏi, tôi cũng không nói gì, tôi im lặng. Và mọi người cũng im lặng theo, nhất là cha tôi, ông chưa nói câu nào từ khi tôi về.

Chiều hôm đó, cả nhà tôi ăn cơm tối trong sự im lặng đến rợn người, nó trái ngược với những gì mà tôi tưởng tượng trước đó về bữa cơm xum họp sau 4 năm xa quê.

Rồi chị em tôi rúc vào một giường ngủ cùng nhau như hồi bé. Mãi sau, Lan mới bước vào. Thấy tôi, em chỉ nhìn và khóc.

Tôi như có động lực để cất tiếng: “Em có bầu đúng không? Mấy tháng rồi? con của ai?” – tôi hạ giọng như để em đỡ sợ sệt hơn.

Lan vẫn không trả lời mà chỉ khóc. Sự chịu đựng cũng đã hết, tôi cáu gắt và quát lên như chỉ muốn dáng cho em cái tát thật đau đớn.

Bố liền từ phòng khách chạy vào. Ông nhìn tôi rồi cúi xuống. Tôi không hiểu, thật không hiểu ánh mắt của ông... “Bố xin lỗi” – ông lí nhí không thành lời.

Tôi như con thú bị cắn xé, gào lên với bố: “Tại sao bố không bảo vệ được em? Bố đã đi đâu và làm gì khi em con bị hại?”

Rồi tôi chết lặng người đi khi nghe người cha thân sinh ra tôi khóc nức nở: “Bố xin lỗi, đó là… con của bố!”

Tôi như ngất tại chỗ.

Tôi khóc, tôi xin ông nói lại, xin hãy nói rằng tôi nghe lầm, xin đừng lừa tôi như vậy, tôi ôm chân ông, tôi bảo nếu không muốn con về, con sẽ đi ngay, chỉ cần đừng nói như thế...

Ông ngồi xuống và khóc nức nở, cả 3 em tôi nữa. Tôi ngồi khóc cả một đêm như thế, không ai nói thêm câu nào.

Tới sáng, không thấy bố đâu, tôi gọi Lan nói chuyện, Lan bảo: “Em cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, chỉ nhớ là em cũng tình nguyện”.

Tôi như kiệt sức vì khóc. Khi thấy bố tôi về, ông không dám nhìn tôi, tôi tuyên bố sẽ mang 2 em đứa út đi khỏi ngôi nhà này.

Bố nức nở khóc và chỉ nói “Bố xin lỗi, bố có tội với các con”.

Rồi tôi mang 2 em đi trong chiều hôm đó, tôi không biết mình đã làm đúng hay sai. Cho tới lúc tôi đi, Lan cũng chỉ khóc và xin lỗi. Tôi cũng khóc, khóc như muốn cạn nước mắt, và không nói thêm được câu nào.

Đã 3 năm trôi qua, hiện tôi và 2 em út đã có cuộc sống ổn định trong Nam. Chúng tôi chưa một lần gọi điện hay hỏi thăm bất cứ ai về tình hình ở nhà cả. Thật lòng, tôi cũng muốn biết hiện giờ bố và em Lan của tôi sống ra sao lắm. Nhưng quả thật, nỗi đau đó chẳng bao giờ nguôi ngoai trong lòng tôi… Giờ tôi phải làm sao?

Bài Mới

Chiêm Tinh

Bà Tám

 
Blog là những tâm sự trong cuộc sống. Nơi chia sẻ tâm hồn